Cảm ơn cuộc đời vì mỗi sáng vẫn còn một hơi thở
Vừa rồi tôi bị tức ngực đến mức mỗi lần ngồi vào bàn làm việc là không thể tập trung nổi, cơn đau nhức hành hạ khiến tôi không thở được.
Với một người yêu công việc, thích học cái mới như tôi, đó là một thử thách không hề nhỏ.
Sức khỏe cảnh báo, và tâm cũng bắt đầu lên tiếng.
Suốt một năm qua, buổi tối nào tôi cũng dành cho learning và growing.
Tôi hoàn thành JSNAD (Linux Foundation), GitLab CI Fundamentals, LFW211, Coursera Meta, NestJS…
Tôi viết blog chia sẻ về Yarn → PNPM, optimize Docker image, GitLab CI/CD, Next.js…
Tôi làm tất cả với một niềm tin rất đơn giản:
“Cứ gieo hạt tử tế, rồi sẽ có ngày hái quả.”
Nhưng rồi, đến lúc nhìn lại, tôi nhận ra sức khỏe mình ngày một kém.
Tôi đi khám cả Đông lẫn Tây y.
Khi sức khỏe tạm ổn, tôi cố gắng quay lại công ty.
Và rồi tôi nhận ra một sự thật rất giản dị:
công ty có tôi hay không, mọi thứ vẫn tiếp tục chạy.
Sau một tuần nghỉ rồi trở lại, mọi thứ vẫn như cũ.
Lạ là tôi không buồn.
Tôi chỉ thấy một cảm giác bình an, nhẹ nhõm đến khó tin.
Một cảm giác như thể:
mình không còn gì để mất.
Không còn làm việc để cầu hạnh phúc,
không còn làm để mong được tăng lương, thăng chức,
không còn làm để tìm ánh mắt ngưỡng mộ hay sự công nhận.
Chỉ đơn giản là làm – vì đó là việc mình làm được trong kiếp này.
Mình may mắn hơn rất nhiều người ngoài kia.
Có những người đang thất nghiệp, Tết đến vẫn phải lo từng bữa ăn, từng khoản tiền nhà.
Còn tôi, ít nhất trong giai đoạn này,
vẫn có một công việc để trở về,
một bàn làm việc để ngồi xuống,
và một nhịp sống đủ ổn để không phải hoảng loạn trước ngày mai.
Chừng đó thôi,
đã là một phước lớn.
May mắn là trong khoảng thời gian đó, tôi gặp được Kinh Phổ Môn.
Chỉ vài trang chữ thôi, nhưng mỗi lần đọc, tôi lại ngộ ra rất nhiều điều.
Tôi trước khi đọc Phổ Môn – và sau khi
Trước đây,
khi được khen tôi phấn khích,
khi được tăng lương tôi nghĩ “mình xứng đáng”,
khi bị bỏ qua tôi thấy tức, thấy đau, thấy uất.
Tôi nghĩ:
“Nếu không được thì coi như công cốc.”
Sau khi đọc Phổ Môn,
khi được khen tôi biết đó là duyên,
khi được tăng lương tôi chỉ thấy “duyên đang thuận”,
khi bị bỏ qua tôi tự nhắc mình “duyên chưa chín”.
Và tôi nghĩ khác đi:
“Ta đã gieo, cây đang mọc – dù ai hái trái thì cây vẫn lành.”
Cuối năm nay, tôi mất đi nhiều thứ:
tham lam, ích kỷ, sân si, vô minh.
Nhưng tôi lại được một thứ rất lớn:
một trái tim nhẹ hơn.
Và thế là đủ.
Cảm ơn cuộc đời
vì mỗi sáng
tôi vẫn còn một hơi thở.
Top comments (0)